
KHUYẾN TU
Tác giả: Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang
NT. TUYẾT LIÊN chuyển thơ
---o0o---
I
Vật chất là cái không lành
Giáo lý cái có ác hung mê người.
Tứ đại vạn vật trên đời
Cùng thân trẻ nhỏ cũng thời ác luôn.
Vậy ta muốn sống vui an
Cái ác bỏ xuống sống đời mới yên.
Có chàng trai trẻ lương hiền
Thấy mình nghèo khó tủi phiền phận ông.
Nên chàng ráng sức ra công
Cực nhọc mới được mấy đồng tiền dư
Cậu liền ra chợ sắm mua
Áo quần giày mũ thật là xuê xang.
Mua thêm chiếc đồng hồ vàng
Một chiều thong thả xóm làng dạo chơi.
Mặc đồ mới, đồng hồ đeo
Bộ dạng giàu có cái nghèo bỏ ra.
Đi được một đổi xa xa
Nghe sau lưng tiếng người ta ồn ào.
Ngoái đầu nhìn lại phía sau
Thấy có một tốp tranh nhau rượt mình,
Vừa chạy họ chăm chú nhìn
Kháo nhau kìa đồng hồ vàng nơi tay.
Bấy giờ hai bên đường đi
Lại có hai tốp đồng thì bước ra.
Ngó ngay quần áo mũ giầy
Tốt mới của cậu xầm xì với nhau.
Chắc nó là người nhà giàu
Thấy biết nguy hiểm khó bề chống ngăn.
Cậu liền nhanh trí cổi phăng
Đồng hồ tốt với áo quần giàu sang.
Bỏ giữa đường rồi chạy nhanh
Thoát mau khỏi chốn cạnh tranh hãi hùng.
Chạy mươi bước cậu ngoái nhìn
Thấy bọn người ấy giựt giành với nhau.
Xáp cận tuôn đổ máu đào
Kẻ thì chết, những người còn bị thương.
Đồng hồ bể nát tan hoang
Thật là một cảnh tương tàn vì tham.
Tranh nhau vật tốt hung tàn
Rốt cùng người mất vật tan đâu còn.
Chàng trai hãi sợ kinh hoàng
Biết mình sống sót an toàn nhờ khôn.
Lanh trí bỏ lại hết trơn
Không tiếc của, cậu mau chơn về nhà,
Trong tâm hồi hộp lo ra
Thấy mình nông nổi thật là ác hung,
Khoe khoang bẹo nhử vật dùng
Cho bao người phải chết chùm với nhau.
Chính cậu là kẻ sát nhân
Vật chất là món giết người gớm ghê.
Nằm đêm cậu mới nghĩ suy
Kẻ ấy chết bởi tham si hại mình.
Cái tội tham ác vô tình
Do cậu ham sắm vật xinh giết người.
Lại đem đồ vật trêu ngươi
Đồ vật món ác, xúi người tham gian.
Động cơ giết người ẩn tàng
Chưa ai truy được bị can từ đầu.
Chưa biết gốc ác từ đâu
Chữ ác tiếng hán á tâm gốc nguồn.
Vật chất che đậy tâm người
Người bị chết khổ đọa chìm do tham.
Cậu thấy mình là kẻ làm
Rèn dao bén xúi kẻ tham hại người.
Kẻ kia oán ghét loài người
Mượn vật chất để giết người không dao.
Bày mưu cho họ hại nhau
Nơi đồ tốt, hoặc bẩy mồi lợi danh.
Thiên hạ mê muội hiểu lầm
Rằng người tự chết, không tầm phạm nhân.
Kẻ tham sắm đồ tốt xinh
Gạt gẩm trẻ nhỏ thảm tình biết bao.
Giết người không vấy máu đào
Không tự tay giết mưu cao hơn nhiều.
Cậu ăn năn chuyện muộn rồi
Cậu hồi nghĩ lại những lời mẹ cha
Dạy rằng: Trong cõi người ta
Đời là ổ chết, đời là chốn nguy
Giết nhau chẳng chút nể vì
Ai sa vào đó thây thi chẳng toàn.
Nguy hiểm cho tánh mạng mình
Vật xinh đồ tốt bao quanh gọi mời,
Giữa vòng binh khí vui chơi
Rủi may nháy mắt, thở hơi cầm chừng
Liều mạng không biết chỗ dừng
Lướt theo ý dục mặc tình rủi may
Chịu sự chết sống đổi thay
Hài lòng hiện tại, không ai nghĩ là
Tìm đường giải thoát xuất gia
Mới bảo toàn tánh mạng ta giữa đời.
Trong đời có lắm hạng người
Tưởng rằng mình chẳng giết người là nhân.
Nhưng sắm vật tốt đua tranh
Khác nào xúi bảo giựt giành với nhau,
Khác nào tạo sắm gươm đao
Đưa ra đốc xúi giết nhau hãi hùng.
Đừng để trẻ nhỏ hiểu lầm
Mắc mưu vật chất hại ngầm nguy to
Người chết không biết nguyên do
Đua nhau tìm chết họ nào biết đâu.
II
Trong đời ít người hiểu sâu
Trau tria vật chất, sang giàu đua chen,
Cao sang lòe loẹt dư hơn
Cho là hạnh phúc mà quên trong đời.
Trẻ nhỏ thì thích đua bơi
Tham muốn vật chất để rồi hại thân.
Vì thế trộm cướp nói rằng:
Tại đồ tốt đẹp, thêm phần khoe khoang.
Là xúi bảo nó phải tham
Tự lòng nó đâu có tham bao giờ.
Lại có một ông sư già
Xuất gia theo Phật vậy mà còn tham,
Không cắt đứt ý muốn ham
Ông trở ra thế nói làm bán mua.
Cất nhà tốt, sắm vật xinh
Bên ngoài sơn phết khoe mình giàu sang.
Ông phải khổ tâm giữ gìn
Vừa làm ăn khá trộm rình lấy đi.
Lâu lâu bị cướp khổ nguy
Thân bị đánh đập khác gì tội nhân.
Mà chưa giác ngộ ăn năn
Mãi lo tạo sắm để bằng chung quanh.
Ông nói với lối xóm rằng
Ông là con Phật là Tăng tu hành,
Ông nói để người ta tin
Để không cướp trộm giựt giành của ông.
Ông không hiểu tâm lý chung
Của người trộm cắp vật xinh bẹo hình,
Vật tốt nó hay xúi mình
Ông làm cho nó tội tình phải mang.
Nó cho ông là nguyên nhân
Hăm giết ông chết một lần đoạt luôn,
Tài sản vật chất của ông
Để không còn cái gạt lòng trẻ con.
Nó cho tiếng tu của ông
Để cho người khác tin lầm mà thôi,
Làm ra sự để gạt người
Cho mình được lợi xúi người giết nhau.
Giết bằng tâm lý mưu cao
Không bằng vũ khí gươm đao, bằng lời.
Mê hoặc sanh chúng đời đời
Xúi người tham ác thành người tội nhân.
Người biết tu phải đừng tham
Không tham tránh khỏi lửa sân đốt người.
Không si mê, tâm sáng ngời
Vật chất là gốc xúi người đấu tranh,
Và nếu những người chung quanh
Đều bị chết khổ ta đành lòng sao.
Ta hại ta, hại đồng bào
Vật chất là ác, lưỡi đao hại người.
Kẻ nào ôm siết giữ gìn
Sẽ bị chết thảm hại mình khổ đau.
Tập cho nếp sống thanh cao
Sống theo trung đạo thế nào cũng an.
Đời là cõi ác, bất toàn
Đời là chỗ chết, người làm thây ma.
Vật chất đất chôn người ta
Tâm trí rối khổ, vậy mà vẫn tham.
Tứ đại cái có dẫy tràn
Duy vật là ác, ác làm hại thân.
Vậy những ai muốn tu tâm
Vượt qua khỏi ác, khỏi phần đọa sa.
Bỏ vật chất, đi xuất gia
Không còn chết khổ thật là thong dong.
III
Người tu hiền còn ham tranh
Se sua chưng diện cho mình phong lưu,
Mãi lo tạo sắm dư nhiều
Bẹo nhữ kẻ ác làm điều bất lương,
Giết người cướp của sự thường
Họ càng nhịn nhục, chúng càng khinh khi.
Mình làm người phá ích chi
Sao không tỉnh ngộ kịp thì lo tu.
Mãi lo lạy bái tham cầu
Không được toại nguyện dễ hầu an thân.
Như người tôi tớ lâu năm
Giữ bò lùa ví cho ăn mỗi ngày,
Tắm rửa chăm sóc miệt mài
Cắt cỏ dự trử đêm ngày siêng năng.
Nó xin trời Phật thương tình
Cho bò nó mạnh, chuồng lồng đừng hư.
Chủ đừng rầy, phạt tội tù
Thế mà bò chết, chuồng hư không còn.
Chủ nó cũng chẳng xót thương
Dẫu có cực nhọc vô thường trắng tay,
Làm mọi chung thân đọa đày
Không chút lợi lộc không ngày rảnh rang.
Khi chủ chết họ còn mang
Chôn sống theo chủ, nghĩ càng xót xa.
Bò đó là xác thân ta
Kẻ tôi tớ ấy chính là dục tham
Cỏ đó khác nào món ăn
Chuồng kia nhà cửa trói trăn cả đời.
Tham làm chủ, dục kéo lôi
Nó cầu vái Phật trời là biết tu.
Trong đời có hai hạng người
Ác thật ác mạnh, thiện nhu thật hiền.
Một theo vật chất hoàn toàn
Liều mạng chết khổ làm càn thiệt thân.
Tu thì tu đúng tinh thần
Thì mới chắc được hưởng phần yên vui.
Tu mà lo chuyện không rồi
Mãi lo sắm tạo xúi người gian tham.
Tập cho kẻ ác quen làm
Chứa nuôi trộm cướp phải cam khổ nàn.
Si mê làm chuyện ác gian
Làm mà không biết ác càng lớn thêm.
Nó nói làm mãi không ngừng
Người trí huệ sống tinh thần trau tâm.
Lỡ làm quấy biết ăn năn
Biết quấy chừa bỏ không làm tội thêm.
Kẻ si mê khi nói làm
Đúng sai không biết nên càng dấn thân.
Nói làm ác mãi lạc lầm
Phải chịu khổ báo thân tâm không còn.
Ở đời không biết tu hiền
Hoặc tu sái phép thì càng khổ hơn.
Nên tu phải thật chánh chơn
Tu để dứt khổ thoát đường tử sanh.
Tu phải xả bỏ lợi danh
Mới được kết quả tu hành thanh cao.
Có vật chất bị khổ đau
Bằng không vật chất làm sao sống còn.
Chịu khổ trong lúc nói làm
Chưa có cũng khổ, có càng khổ hơn.
Chi bằng chúng ta biết khôn
Làm đủ nuôi sống không nên đua đòi.
Việc chính là phải trau giồi
Tâm tu trí học sống đời bình yên.
Lấy trí tánh làm căn thân
Huệ chơn của cải, biết làm mình an.
Chớ nên lấy ý làm căn
Trần làm của cải lăng xăng giựt giành.
Lấy sự tưởng nhớ làm mình
Đuổi hình bắt bóng vọng tình đổi thay,
Sanh đi, sanh lại, chết hoài
Thật là vô ích trong tay vô thường.
IV
Như cây mọc ngược thảm thương
Đầu đâm xuống đất, chân thường trở lên.
Mặc cho mưa nắng liên miên
Chôn chân một chỗ các duyên hành hà.
Gió bảo hành phạt tơi bời
Bị thú hiếp đáp, bị người đốn cưa.
Cam chịu một chỗ trơ trơ
Mắt miệng tìm nước, sống nhờ đất phân,
Rễ cây ghim chặt trong trần
Chân nhánh chỏi lại tinh thần không không.
Càng to lớn, càng ghim sâu
Không đi đứng được có đâu thanh nhàn.
Nhưng rồi chỉ một thời gian
Cũng bị cưa đốn có còn mãi đâu.
Cây cỏ đi ngược đuôi đầu
Thật là trái lẽ khổ sầu thân cây.
Vì chết khổ nên trở xoay
Bỏ mặt đất, được đổi thay thú người,
Đầu trên chân dưới thuận thời
Mới được thoát khổ sống đời bình yên.
Cây còn biết sống theo duyên
Sao ta mê muội đảo điên chân đầu.
Hãy nâng cái thiện lên cao
Đạp trên đất có, mới hầu được an,
Đừng như kẻ ác làm càn
Đi lộn ngược, phải điên đầu chết thân.
Một em bé lúc mới sinh
Đầu quay lộn xuống, khi nằm ngang nhau,
Kế tập ngồi đứng đầu cao
Trình độ mỗi lúc chân đầu đổi trao