Khánh tuế Thầy
Đã chẳng đếm nổi những nhớ thương hay sự ăn năn của con lúc xa Thầy. Nhớ Thầy, nhớ chùa...tiếc là...đường về mù mịt. Con mãi rong ruổi với tuổi trẻ ngông cuồng, với thời gian vô thường, với dòng đời tấp nập. Để rồi đôi lúc nhìn lại, thấy bóng Thầy dần xa. Con chẳng nhớ bắt đầu từ bao giờ, con lại thấy xa Thầy tới thế.Đã chẳng đếm nổi những nhớ thương hay sự ăn năn của con lúc xa Thầy. Nhớ Thầy, nhớ chùa...tiếc là...đường về mù mịt. Con mãi rong ruổi với tuổi trẻ ngông cuồng, với thời gian vô thư














