Tặng phẩm dâng đời
Tôi đi từ vô thuỷ Gọi mặt trời đi theo Bạn đường vui thiên lý Trên vai túi vải nghèoTôi đi từ vô thuỷGọi mặt trời đi theoBạn đường vui thiên lýTrên vai túi vải nghèo

THƠ VỀ QUÊ MẸ
Minh Điệp
Tháng năm dâu bể cuộc đời
Thân con khôn lớn bằng lời mẹ ru
Bốn mùa Đông Hạ Xuân Thu
Nắng mưa mòn mỏi, sương mù tóc phai
Ngập chìm máu lệ trần ai
Quay nhìn thì mẹ đã ngoài tuổi xuân
Lạnh lùng tuyết bạc phù vân
Con chưa báo đáp trọn phần thâm ơn
Mẹ giờ da đã nhăn hơn
Tóc xanh ngày ấy bạc sờn trắng phao
Trăm năm vẻ hạc gầy hao
Chong đèn lệ tủi con nào biết chi?
Kiếp người là chuỗi mộ thi
“Ăn năn” sao mãi nói khi muộn màng
Dẫu rằng chữ hiếu vai mang
Nhưng đời đau khổ ngập tràn lệ châu
Mẹ ơi con biết tìm đâu
Một chiều dáng mẹ bên cầu chờ con
Thuở xưa sự nghiệp chưa tròn
Máu đào mẹ chắt con còn cầm hơi
Dưỡng nuôi đâu chỉ ấu thơ
Lớn khôn mà vẫn sống nhờ công nuôi
Mẹ ơi! Chưa vẹn nụ cười
Báo ơn thì mẹ về trời thênh thang
Giá mà đổi được thời gian
Con xin đổi những lỡ làng phai phôi
Nụ cười trong giấc đầu nôi
Thèm sao tiếng võng mẹ ngồi ru con
Mẹ ơi! Đây tấm lòng son
Thâm ân trời biển như hòn núi cao
Con xin báo đáp công lao
Tháng ngày hiếu dưỡng dạt dào yêu thương
Mẹ cha hai bóng nghiêm đường
Mái nhà êm ấm dựa nương suốt đời.
Tịnh xá Lộc Uyển, ngày 4 tháng 8 năm 2024