Võ trụ quan

Ban TT-TT Hệ phái 08/09/2021, 15:04

VÕ TRỤ QUAN

                                   Tác giả: Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang

NT. TUYẾT LIÊN chuyển thơ 

---o0o---

I. THỂ CỦA VÕ TRỤ

Thể của võ trụ mênh mông

Tối đen vắng lặng không cùng bao la

Như vỏ trái lựu cực to

Bên trong chứa hạt ví như địa cầu

Không ai biết nó tới đâu

Vì muôn loại thảy trong bầu càn khôn

Kẻ gọi nó là cái không

Hay vô minh là bởi không biết rành

Muôn loài vạn vật hóa sanh

Cái chi cũng giống như hình trứng thôi

Từ trứng nhỏ đến trứng to

Cho nên các tướng nhỏ to đều tròn

Cái tròn khi bể thì vuông

Cái vuông rồi sẽ đổi khuôn hình tròn.

Cái trứng cái trái mọi loài

Cái thai, hột giống, địa cầu .v.v…

Tròn tròn là cái tướng chung

Võ trụ, vạn vật thảy chung hình tròn.

Cái lẽ tròn là không còn

Các điều khổ nạn, người còn gọi tên

Là thiện, là mỹ, là chơn

Tròn là đạo quả lý chơn muôn loài.

Dầu kẻ dốt học bực nào

Hằng giữ tròn trịa thế nào thành công.

Những quả địa cầu bên trong

Không có số đếm, cũng không đo lường.

Cái lớn, cái nhỏ không thường

Cái tan, cái nổi, không lường, không biên.

Bề ngoài ngó vào hiển nhiên

Như bọt nước lớn có nhiều cù lao

Gọi trái đất cũng không sao

Có những thung lủng núi cao khe ngòi.

Gọi trứng, viên đạn cũng xong

Đất nước lửa gió hợp thành mà nên

Ta không thể nói luận bàn

Từ đâu mà có hàm tàng từ đâu.

II. NHƠN DUYÊN CỦA MỖI QUẢ ĐỊA CẦU

Chúng ta đã rõ từ đầu

Thể của võ trụ một bầu tối đen

Bao la vô cực diệu huyền

Trong ấy hàm chứa vô biên địa cầu

Đem hai cái so sánh nhau

Võ trụ đối với địa cầu khác xa

Cái cực nhỏ, cái cực to

Như sự sống chúng ta so địa cầu

Tàn tiêu sanh hóa mặc dầu

Thành trụ hoại diệt vẫn câu sự thường

Nhơn duyên sanh hóa khôn lường

Cái không cái có vẫn thường đổi thay

Từ không sẳn chứa có ngay

Không đây ngoài khí không hay luận bàn

Không lý có sự rõ ràng

Không hai, không một hàm tàng với nhau.

Tứ đại hòa hợp cùng nhau

Làm nên cái có địa cầu nhơn sanh.

Kìa như trong không có hơi

Trong hơi có nước, nước thời đất sanh

Trong đất có lửa nương sanh

Trong lửa có gió, gió thành từ hơi.

Bốn thứ ấy có khắp nơi

Nương nhau mà có không rời có không

Cái CÓ ở trong cái KHÔNG

Cái KHÔNG trong cái tự nhiên bình thường

Tự nhiên là hết luận bàn

Đó là về sự lý cần hiểu thêm.

Địa cầu nổ xẹp hoàn không

Chỉ còn một lớp dầy trong một dề

Có chất nhão, nước và hơi

Có lẫn đất nên lâu ngày lóng sanh

Hơi nhẹ nên bay lên trên

Nước ở chặn giữa dưới trên mấy tầng

Nóng cũ mất, nóng mới sanh

Đất càng dẻ, lửa bịt hầm cháy lên

Lửa nóng hơi bốc mạnh lên

Vẹt nước đất dản ra nên cuốn tròn.

Như ống chấm bọt xà bông

Thổi hơi vẹt chất xà bông cuốn tròn

Làm thành bọt bóng bay lên

Ta liên tưởng sự thành nên địa cầu.

Trong ruột mỗi quả địa cầu

Tối đen, lửa cháy cuộn nhào bên trong

Kế đất cháy nhão phủ quanh

Ngoài đất cháy cứng nên thành sắt gan

Ngoài nữa là đất mát mềm

Trên là nước chảy các miền thông lưu

Gió như hơi quả địa cầu

Trở thành lớp khí trong bầu không gian.

Địa cầu không cụng bể tan

Nhờ làn hơi khí cách ngăn bên ngoài.

Địa cầu bay được không rơi

Là bởi sức nóng cuộn thời bên trong

Từ đó cứ mãi xoay vòng

Đông qua tây lại lăn không lúc dừng.

Địa cầu tan nổi không ngừng

Lâu mau lớn nhỏ không chừng theo duyên.

Nào ai biết được hiện tiền

Lên hay xuống số lượng đang vận hành

Bởi chúng ta là vi trùng

Mong manh chết yểu khó mong tận tường.

Không gian thời gian vô biên

Trong bầu vũ trụ tam thiên diệu vời.

III. HÌNH THỂ CỦA QUẢ ĐỊA CẦU

Hình thể của quả địa cầu

Tròn như cái trái đuôi đầu khó phân

 a. Ban sơ tròn dẹp tượng dần

 b. Về sau hơi lửa mạnh lần thổi lên

Hình tròn tựa thể trái cam

c. Sau rốt lửa nóng càng ăn khuyết dần

Chân nở đầu tóp ví von

Hình giống như cái trứng trong con gà.

Địa cầu giống hình người ta

Tựa như đứa trẻ khi còn trong thai

Trung tim nồi lửa cháy hoài

Lỗ trống là bụng sắt là xương gân

Đất như thịt, cây như da

Nước như máu, thú người là ký sinh (rận chí).

Hơi là khí thở trong lành

Mặt nước là mắt, đất vành là tai

Hương cỏ mũi, lưỡi vị cây

Chơn tay là thú, ý hay là người

Trời là cái trí cao vời

Phật là cái giác ngộ rồi sự xong.

Sự rung động lời cảm thông

Thay đổi xoay chuyển như công việc làm.

Núi lửa có chất ôn nham

Như là phẩn, sông suối làm mồ hôi.

Biển to nước tiểu luân hồi

Đầu cao như núi, rừng thời như thân.

Ruộng bãi được ví như chân

Cỏ cây lông tóc khắp trong hoàn cầu.

IV. ÁNH SÁNG CỦA QUẢ ĐỊA CẦU

Ánh sáng của quả địa cầu

Là do nhật nguyệt tinh hà vây quanh

Mặt trời hơi nóng hình thành

Nồi lửa trong ruột địa cầu bốc ra

Gom khối lại nhẹ và xa

Mặt trăng hơi đất nước mà thành nên.

Mặt trăng nặng và gần hơn

Nữa đen hơi đất, trắng là hơi mây

Đốm đen trong vòng trắng này

Chính là hơi đất cù lao hình thành.

Sao tinh ánh sáng lung linh

Ánh sáng của các hành tinh xa vời

Của địa cầu khác bền dài

Hào quang của núi sáng này thì lâu

Người thú cây cỏ rất mau

Khi không, khi có khác nhau không thường.

Thân sống thì lửa vẫn còn

Thân chết lửa tắt không còn tinh quang.

Với bậc thanh tịnh tâm an

Trí lành ánh sáng trụ trên đỉnh đầu

Tâm xao động không thấy đâu

Có lửa có sống có màu sắc xinh

Có tướng hình sống biết linh

Tạm miêu tả cái tướng hình hào quang.

Bạch đạo là đường mặt trăng

Xoay vòng quanh lệch phần trên địa cầu.

Xích đạo là đường mặt trời

Lằn xoay chuyển lệch hai phần dưới sâu.

 V. MIẾNG ĐẤT ĐẦU TIÊN TRÊN QUẢ ĐỊA CẦU

Phía tây bắc quả địa cầu

Lửa lên không tới nước hầu đóng băng.

Đông nam địa cầu lửa ăn

Khuyết mỏng, nước lỏng lại năng hở mòn

Xì ra lửa, chất ôn nham

Thành núi lửa hoạt động thường đó đây.

Đã nói quả cầu hiện nay

Đầu nhọn đuôi lớn khác chi trứng gà

Lửa như lòng đỏ trứng gà

Nằm tại vị trí chính là đông nam

Nên người quen gọi với tên

Thiên đường tây bắc, đông nam ngục hành

Trung tim quả đất hình thành

Tại xứ Ấn Độ lửa ngầm bên trong

Rún là Hy Mã Lạp Sơn

Có trung ương, có tứ phương rõ ràng.

Lúc đầu nước bao phủ tràn

Địa cầu như cái quả bằng thủy tinh

Lửa trong ruột thổi mạnh lên

Lửa vẹt đá đất mọc thành cù lao

Miếng đất đầu tiên mọc cao

Làm thành Hy Mã Lạp cao ngất trời

Tám ngàn tám trăm bốn mươi (mét)

Kêu là núi chúa hay cây diêm phù

Cột thế giới, rún địa cầu

Rể nó bao kín địa cầu các nơi

Ấn Độ miếng đất đầu tiên

Trung tâm thế giới phát sanh con người.

Cỏ cây đất nước Phật trời

Kêu là rún đạo nơi đây hình thành

Cổ nhân xưa vượn khỉ sanh

Giàu lòng gia tộc sản sinh bầy đàn

Cất nhà ổ ở trên ngàn

Là một loại thú đầy tràn lòng nhơn.

Cù lao Ấn Độ nổi lên

Năm trăm năm có thú sinh hoạt rồi

Ngàn năm sau có loài người

Hai ngàn năm có hạng trời cao hơn

Ba ngàn năm Phật hiện tiền

Là sự tiến hóa theo duyên địa cầu.

VI. SỰ TIẾN HÓA CỦA NHÂN LOẠI TRÊN QUẢ ĐỊA CẦU

Mỗi địa cầu có cỏ cây

Thú người trời Phật từ đây hình thành.

a. Thời kỳ nhất cỏ cây sanh

b. Thời kỳ hai thú người sanh rất nhiều

c. Thời kỳ ba Phật trời nhiều

Sự sanh trưởng theo chu kỳ tăng thêm.

Quả địa cầu lúc đầu tiên

Đất nước lửa gió nổi lên đủ đầy

Gọi là SANH tên gọi hay

Cỏ cây thú tiến hóa đầy HÓA sanh

Người trời bỏ ác theo lành

Theo vật chất bỏ tinh thần TÀN không

Sau rốt địa cầu tắt hơi

Tắt lửa, nổ xẹp đến hồi diệt TIÊU.

Chết một thời gian đủ lâu

Nước đất lóng, lửa gió câu ấm lần

Sống lại nổi lên lần lần

Cứ vẫn mãi thế xoay vần có không.

Trời là lớp trên tỏ thông

Chỉ hạng người sáng thiện lành trên cao.

Bậc đã trong sạch thanh cao

Không trở lại cảnh thú người tội nhân.

Sau khi đã bỏ cõi trần

Như trò lên lớp sau lần thi xong

Như người lớn đã lão thông

Không còn trở lại cảnh đồng trẻ con

Phật bậc sáng suốt hoàn toàn

Học thi đậu đã đến hồi nghĩ ngơi

Sự thành công rốt ráo rồi

Yên vui hơn hết sự đời tròn xong.

Không còn thối đọa lao lung

Vĩnh viễn an trụ thung dung niết bàn

Trời Phật là vẫn còn đang

Là nhân loại, nhưng đến hàng siêu nhân        

 a. Người là biểu thị lòng nhân

Nhân từ, nhân đức, nhân hành thiện lương

Người mà trọn vẹn tiếng nhân

Giữ giới không sát làm gương gia đình.

b. Trời bậc trí xã hội lành

 c. Phật chính là bậc tâm lành chúng sanh.

Người trời Phật là chữ tên

Lấy theo đạo lý đặt tên việc làm

Nhắc người làm đúng theo danh

Dầu sống hay chết cũng thành công cao

Thân gia đình thiện thanh cao

Khi chết bỏ xác đi vào đường mê

Còn luyến ái cố chấp nê

Còn luân hồi bởi trí chưa đủ đầy.

Trí xã hội đi đó đây

Thiện rộng lớn, ơn nghĩa nầy rồi xong.

Trừ Phật tâm cả chúng sanh

Bậc già cứng chắc tâm không hoàn toàn

Sống chết tốt đẹp vẹn an

Chẳng đi, chẳng đến niết bàn nghĩ ngơi.

Bậc vĩnh viễn chẳng luân hồi

Như hạt giống tốt để đời mai sau.

VII. SAU KHI QUẢ ĐỊA CẦU TAN HOẠI

Cái không sự sống dạt dào

Khí thủy địa hỏa cũng đâu khác gì

Cỏ cây thú người cũng y

Trời Phật sự sống diệu kỳ rốt sau.

Sự tiến hóa thấp lên cao

Là sự sống biết dồi trau tâm hành.

Từ khi địa cầu hình thành

Đến khi tan hoại các hành hoàn không

Cỏ cây người thú tiêu vong

Phật trời vẫn mãi còn trong cuộc đời

Trời nhập thai sanh khắp nơi

Phật tâm bền vững thảnh thơi thanh nhàn.

Như cây bật gốc chết ngang

Trái già hột chín vẫn đang để đời

Trái già phải trồng kịp thời

Kỳ dư non nhỏ sâu thời hoại hư

Thức sống người cũng y như

Chín là tròn trịa, già như thiện lành.

Non nớt là sự tham ganh

Nhỏ hẹp ích kỷ  thúi sâu gian tà

Khi cây ngả thì quả già

Trái thật chín có được là bao nhiêu

Trái lại non nhỏ rất nhiều

Còn như sâu thúi hoại tiêu trước rồi

Thức biết sống thật là tôi

Há chẳng nuôi nó hơn hồi nuôi thân.

Nó ăn cái thiện cái chân

Việc làm như vỏ thịt cơm lời lành

Cái ý tốt ngòi mộng sanh

Trau dồi thân khẩu ý lành nuôi cây

Dưỡng hột giống tạo cái ta

Sanh ra cái biết mới là sống vui

Cái biết sống để đời đời

Còn trời và Phật là người tiên sanh

Tấn hóa trước, kinh nghiệm rành

Cho nên khi sống tịnh thanh núi rừng

Chết đi các Ngài cũng gần

Ở nơi chỗ vắng núi rừng tịnh an.

Xa lánh cõi ác sân tham

Si mê thấp kém, trẻ con ác tà.

Vì lòng từ nên các Ngài

Vào lại cõi thế dạy người tu thân

Lúc mệt yên nghĩ dưỡng thần

Và để tấn đức hưởng phần vui an

Khi đi giáo hóa trần gian

Là chư Bồ tát hiện đang độ đời

Con đường biết sống từ nơi

Tứ đại cây cỏ thú người tiến lên

Trời tới Phật là đạo bền

Từ không sống biết tiến lên lần lần

Đến có sống biết trong trần

Từng giai đoạn tích lủy dần nhiều hơn

Một ngày, một tháng một năm

Trăm ngàn năm và mãi trong cuộc đời.

Càng tu bổ càng trau dồi

Càng vui đẹp càng sống đời quý thay.

VIII. CHÚNG SANH TRONG VÕ TRỤ

Muôn loài có sự sống dài

Thú người cây cỏ còn trong luân hồi

Sanh đi sanh lại hoài hoài

Trời còn trở lại đồng loài chúng sanh

Phật còn thân cũng chúng sanh

Diệt độ bỏ xác viên thành Như lai

Đó là nói về sắc thân

Bằng luận rốt ráo đúng danh đúng từ

Phật là chúng sanh chơn như

Sống với cái thức, giác, như đời đời.

Người khi đã đến bậc trời

Còn sự thay đổi chưa rời tử sanh.

Nếu nói rộng thì chúng sanh

Năm đại [1] có sống biến sanh muôn loài

Nếu ngũ đại chết diệt ngay

Xương thịt chẳng có, thú người đều không.

Quán kỹ các loại chúng sanh

Loại đã sanh, loại đang sanh trong đời.

Loại sống một phút một ngày

Loại sống vĩnh viễn muôn đời ngàn năm.

Trong không, trong khí, trong thân,

Trên đất, trong nước .v.v.. từng loài

Đều có sự sống đổi thay

Cảnh nào giới nấy khác sai không lường

Thường thì các cái đều nương

Sau ăn cái trước và đương hình thành