
Chơn lý số 6
CÓ VÀ KHÔNG
Vũ trụ tức là vô minh
Không gian võ trụ mông mênh vô cùng.
Trong võ trụ có hữu tình,
Tứ đại vạn vật gốc sinh muôn loài.
Chúng sanh là thức trong ngoài,
Các pháp là sự đổi thay vô thường.
Pháp là gồm đủ sự làm,
Lời nói, ý tưởng, thọ tình trí khôn.
Cái không là cái bao trùm,
Các pháp, vạn vật gồm chung muôn loài.
Vạn vật trong xác thân này,
Chúng sanh sự sống, pháp là thức nuôi
Xác thân sự sống có rồi,
Các pháp điều kiện để nuôi trí thần.
Pháp có lý sự cân phân,
Lý nuôi trí, sự nuôi thân rõ ràng.
Lý có ác thiện hai đàng,
Sự có thiện ác, nhịp nhàng phân minh.
Có không thiện ác khởi lên,
Chúng sanh chịu khổ vọng duyên mê tình.
Đức Phật vì thương chúng sanh,
Chỉ pháp phương tiện, lý tình phá mê.
Chỉ đường giác ngộ trở về,
Khêu đuốc trí huệ, chuyển mê bạt sầu.
PHÁP là phương pháp gồm thâu,
Việc làm là pháp hàng đầu của thân.
Pháp trí lời nói cân phân,
Pháp tâm thọ tưởng biết lần hiểu ra.
Việc làm sanh sự nghiệp nhà,
Lời nói sanh trí huệ là sáng thông.
Thọ sanh quả linh thần thông,
Các pháp diệu dụng có trong cuộc đời.
Lý, thể, tướng, dụng có rồi,
Cái có hình dạng THỂ nơi pháp hành.
Khác nhau hình dạng TƯỚNG sanh,
Tác dụng, cử động DỤNG hành lợi tha.
Lý của pháp lại chính là,
Hư nên, còn mất khi ta thực hành,
Tốt xấu, dơ sạch, bại thành,
Thấp cao, đen trắng chỉ rành phân minh.
Pháp vốn không, bởi chúng sanh,
Xúc đối vạn vật, nên thành pháp nương.
Vì mê tríu, khổ trăm đường
Phật thương mới dạy các phương tu hành.
Bày ra các pháp thiện thanh,
Cho người giải thoát kiếp sanh khổ sầu.
Chớ tự tánh có pháp đâu,
Bổn pháp tự tánh ban đầu là không.
Chấp có bị mắc vào vòng,
Địa ngục, vật chất khó trông thoát nàn.
Pháp Phật dạy muốn bình an,
Bỏ vật chất, nâng tinh thần lên cao.
Coi nhẹ thân xác huyễn bào,
Sống bằng lý trí, ngại nào gian truân.
Sống mà mê tríu xác thân,
Khổ, lo, rầu, sợ tinh thần giảm suy.
Thì sự sống có ích gì ?
Đam mê vật chất khổ nguy tinh thần.
Nếp sống thiện chánh cao thanh,
Đem thân phụng sự chúng sanh muôn người.
Sống giá trị, ích lợi đời,
Giá trị ấy, chính pháp người thượng nhân.
Pháp bảo trừ pháp hại trần,
Pháp quý trừ pháp độc, cần siêng tu.
Không thân vật chất ban đầu,
Tinh thần không có lấy đâu sống đời.
Xét lại khi mất thân rồi,
Còn có trí, cái sống đời là tâm.
Như cây, hoa, lá chỉ cần,
Un đúc hột giống để phần về sau.
Thân ta cũng vậy khác nào,
Các pháp, cái có hướng vào tâm thôi,
Tâm là hạt giống loài người,
Phải lo nuôi dưỡng đến hồi có tâm.
Hơn là quý trọng xác thân,
Tríu mến vật chất tăng phần khổ đau.
. Vạn vật có sức làm cho chúng ta phải tham lam độc ác,
khổ phạt lấy mình.
. Chúng sanh năng làm cho chúng ta phải sân giận độc ác,
khổ phạt lấy mình.
. Các pháp hay làm cho chúng ta phải say mê độc ác,
khổ phạt lấy mình. [1]
Vạn vật chính là thân phàm,
Pháp ác là trí, tâm phàm chúng sanh.
Bằng muốn có, nên đổi thành,
Các món tốt đẹp giữ gìn thương yêu.
Thân mình gồm đủ ba điều,
Tham là chân ác, sân si đầu mình.
Ba thể ấy hiệp lại thành,
Toàn thân thể ác đầu mình tay chân.
Bằng như lấy giới thiện lành,
Định huệ hiền thiện, làm chân mình đầu,
Ba thể ấy đẹp biết bao,
Giữ giới vạn vật phô màu thanh lương,
Thiền định chúng sanh miên trường,
Có trí huệ, các pháp thường sạch trong.
Đủ giới định huệ linh thông,
Thân hình tốt đẹp theo dòng thời gian.
Giới định huệ là thân vàng,
Chơn lý võ trụ tinh đàng cõi không.
Cái không là bà mẹ chung,
Là tính trường cửu, thường hằng không không.
Tam độc là khổ, nên không,
Tam học là có, tính đồng vui an.
Lẽ vui xuôi thuận con đàng,
Lẽ khổ trái ngược, không an kiếp người.
Tiến là chơn lý cuộc đời,
Giới định huệ, kết quả thời, không gian.
Kết tụ tinh túy việc làm,
Thành bậc giác ngộ, con ngoan, cha lành.
Phật thân giới định huệ sanh,
Là người quý báu, đắc thành toàn năng.
Vạn vật, các pháp, chúng sanh,
Do Ngài chăm sóc, thay quyền hư vô.
Võ trụ, tạo hóa cơ đồ,
Kho tàng bất tận, hưởng nhờ tự nhiên.
Về thuyết có chỉ cho rằng,
Tứ đại, không có sống đời tự nhiên.
Vạn vật chúng sanh đối duyên,
Các pháp thay đổi tự nhiên tương đồng.
Không chi là chết và không,
Chúng sanh có sống theo dòng nhân duyên.
Sự sống mọi vật chuyền chuyền,
Mạnh yếu, yếu mạnh theo duyên vận hành.
Khoảng đường trước mặt tiến trình,
Thay đổi tiến hóa do mình chậm nhanh.
Chiều hơn sáng, kiếp tới sanh,
Chắc sẽ thành tựu đắc thành hơn nay.
Vô thường tương đối đổi thay,
Cho ta bài học rất hay trong đời.
Vô thường rồi đến thường thôi,
Tương đối, tuyệt đối một đôi vận hành.
Cảnh đời hết bại đến thành,
Nhờ cảnh tương đối chúng sanh biết nhiều.
Tiến hóa tốt đẹp tối cao,
Thì hạnh phúc hay khổ đau sự thường.
Sống đời có thiện, huệ, chơn,
Thì thường trong cái vô thường hiển nhiên.
Tuyệt đối có tương đối liền,
Giác ngộ tất cả bình thường mà thôi.
Khen ngợi, tán dương cũng rồi,
Chê bai chỉ trích nước trôi theo dòng.
Được thua chớ vội phê bình,
Biết đâu mình lại phản mình ngày mai.
Chúng sanh giẩy giụa than hoài,
Cho rằng tạo hóa chẳng hay công bằng.
Tham không thỏa mãn than van,
Không nhận sự dốt, không an phận mình.
Chơn lý tuyệt đối công minh,
Tạo duyên tiến hóa giúp mình hiểu ra.
Võ trụ sanh, nuôi, dạy ta,
Cứu giúp nâng đở để mà tiến lên,
Thấy thường trong cái vô thường,
Như nhờ ly bể tìm đường kiếm mua.
Gặp được ly đẹp hơn xưa,
Mở mang kiến thức, ly vừa ý hơn.
Nhờ sự mất bể đêm hôm,
Không bị kẻ trộm rình tìm hại thân.
Việc đó cho ta biết rằng,
Nếu mãi cố chấp, không bằng người ta.
Đã thiệt thòi, lại xấu xa,
Mà còn nguy hại, mạng ta không còn.
Vật chỉ đổi hình tốt hơn,
Sự thay đổi ấy, là đường tiến lên.
Đừng tham, đừng khổ không bền,
Sự thay đổi, chỉ gạt ngầm người mê.
Ly tuy mất sẽ trở về,
Trong hình dáng khác, không hề mất đâu.
Sẽ tốt đẹp hơn buổi đầu,
Tham mê, cất giữ cũng đâu được gì.
Chỉ thêm dốt nát tham si
Người tài trí, biết tránh đi lạc lầm.
Vậy ta nên nhớ cho rằng
Có ta có của, băn khoăn làm gì ?
Đồ vật đâu có mất đi
Rồi sẽ có lại, có gì phải lo
Đồ vật thay đổi để cho
Không nhàm chán, khỏi sợ lo giữ gìn.
Một người nghèo khó bệnh tình,
Biết mình sắp chết động tình nghĩ suy,
Nếu muốn sống, hết nghèo thì,
Phải làm ác, phải cướp đi của người.
Đừng thương ai, thương thân thôi,
Nhưng bệnh quá nặng, biết rồi làm sao.
Sau khi chết sẽ ra sao,
Tài sản sẽ mất, cảnh nào tái sanh.
Định rằng lựa chỗ giàu sang,
Làm người giàu có, không tham làm hiền.
Tu nhân, tích đức tạo duyên,
Giúp đở người khác, sống hiền yên vui.
Nghĩ suy cạn lẽ thế rồi,
Mong chết nghèo khổ, sống đời giàu sang.
Mỗi lần đổi kiếp tiến lên
Cho đến cảnh giới cao trên Phật trời.
Bỏ cái lạc lầm kiếp người,
Bỏ điều tham ác, bỏ đời trầm luân.
Cho đến các pháp xoay vần,
Cũng vẫn là có, cảnh trần có ta.
Như ông thầy giáo đã già,
Đem sự học, mười quyển sách ra dạy trò.
Khi sắp chết ông dặn dò
Nên sống lương thiện, nên lo dạy người.
Mười quyển sách thầy trao rồi,
Dạy cho con nhỏ, là thầy nhập thai.
Giao tài sản lo sắp bày
Lo cất nhà mới sắm ngay đồ dùng.
Rủ quyến thuộc tới cho đông
Cùng nhau lo học, cậy trông nơi trò.
Việc làm ấy là để lo
Giữ đất, giữ của để cho chính mình,
Giữ luôn cả sự học hành
Đời sau tiếp nối của dành nhiều hơn.
Càng tấn hóa càng hiền lương,
Học để sáng, sống để thương mọi người.
Đời nay chỉ bấy nhiêu thôi
Đời sau tiếp nối, để rồi tiến thân.
Vừa học, vừa nghĩ khỏe thân
Gởi gắm kẻ khác cất dành về sau.
Ông thầy là kẻ biết sâu
Lập cảnh đạo đức để hầu nương thân.
Thấy xa cái có, cái cần
Tạo sắm của cải dành phần về sau.
Nào ai ép buộc được nhau
Cái kết nhân quả, trước sau rạch ròi.
Người làm thiện, chẳng thiệt thòi
Giờ chưa có, chứ sau thời vinh quang.
Người tiến bộ sống nhẹ nhàng,
Không ác, không khổ niết bàn không xa.
Thời gian đi tới chính là
Giúp ta giác ngộ hiểu ra cuộc đời.
Vậy nên chơn lý ở đời
Không để có, mất để còn sẵn khuôn.
Ngủ để thức, nghĩ để làm
Chết đi để được sống đời bền lâu.
Đời là trường học nhiệm mầu
Dạy ta cách sống thâm sâu vô cùng
Võ trụ tạo hóa cha chung
Chúng sanh chung sống anh em một nhà.
Vạn vật của cải của ta,
Các pháp thực phẩm cho ta sẳn dùng.
Kho tàng đầy đủ của chung,
Bởi ý chán, nên vạn vật cùng lăn xoay.
Cho ta lạ mắt vui tai
Tập cho sợ khổ, bớt rày lòng tham,
Bỏ đi sự ác không làm,
Tạo thành giống quý, con ngoan, trò hiền.
Ta không bao giờ bị quên,
Bàn tay võ trụ vẫn luôn bên mình,
Chở che ủng hộ đưa dần,
Cảnh giới êm ái, không còn sợ lo.
Có được kinh nghiệm hay ho,
Thành bậc giác ngộ, biết trò khéo hay
Vô thường ảo hóa sắp bày,
Vui trong cái khổ, thường ngay vô thường.
Cái khổ là tấm vách tường,
Sau lưng đẩy tới không đường thối lui.
Ví bằng ương ngạnh thụt lùi,
Té nhào bởi ác, thì thôi tiêu hình.
Thân tâm hồn đó sẽ thành,
Thân tâm hồn khác tái sanh sau nầy.
Về thuyết có thì cái chi,
Cũng là có hết đổi dời trước sau.
Đã có, đang có thế nào,
Rồi sẽ có được như nhau đời đời.
Các pháp cũng như vậy thôi,
Đang sanh, hoặc đã sanh rồi, sẽ sanh.
Hoặc nói nín, tùy sở hành,
Chấp, không chấp, ẩn hiện thành tùy duyên.
Thi hóa
• 17/10/2021, 20:01
Siêng tu tập phước lai láng biển Nếu lỡ lầm chút nghiệp cỏn con Phước tăng thì nghiệp sẽ mòn Không làm ảnh hưởng, không còn đời sauSiêng tu tập phước lai láng biểnNếu lỡ lầm chút nghiệp cỏn conPhước tăng thì nghiệp sẽ mònKhông làm ảnh hưởng, không còn đời sau
Thi hóa
• 17/10/2021, 20:01
Nhà chúng ta càng rộng, Gia đình ta càng nhỏ; Ta càng nhiều tiện nghi, Thời gian càng ít lại...Nhà chúng ta càng rộng,Gia đình ta càng nhỏ;Ta càng nhiều tiện nghi,Thời gian càng ít lại...
Thi hóa
• 17/10/2021, 20:01
Cầu sanh chúng năm châu, Nơi đang lâm tai họa, Thân tâm nặng khổ sầu, Sớm thoát khỏi bệnh não.Cầu sanh chúng năm châu,Nơi đang lâm tai họa,Thân tâm nặng khổ sầu,Sớm thoát khỏi bệnh não.
17/10/2021, 20:01
Siêng tu tập phước lai láng biển Nếu lỡ lầm chút nghiệp cỏn con Phước tăng thì nghiệp sẽ mòn Không làm ảnh hưởng, không còn đời sauSiêng tu tập phước lai láng biểnNếu lỡ lầm chút nghiệp cỏn conPhước tăng thì nghiệp sẽ mònKhông làm ảnh hưởng, không còn đời sau
17/10/2021, 20:01
Nhà chúng ta càng rộng, Gia đình ta càng nhỏ; Ta càng nhiều tiện nghi, Thời gian càng ít lại...Nhà chúng ta càng rộng,Gia đình ta càng nhỏ;Ta càng nhiều tiện nghi,Thời gian càng ít lại...
17/10/2021, 20:01
Cầu sanh chúng năm châu, Nơi đang lâm tai họa, Thân tâm nặng khổ sầu, Sớm thoát khỏi bệnh não.Cầu sanh chúng năm châu,Nơi đang lâm tai họa,Thân tâm nặng khổ sầu,Sớm thoát khỏi bệnh não.