Sự nghịch lý trong thời đại chúng ta (The Paradox of Our Age)
Nhà chúng ta càng rộng, Gia đình ta càng nhỏ; Ta càng nhiều tiện nghi, Thời gian càng ít lại...Nhà chúng ta càng rộng,Gia đình ta càng nhỏ;Ta càng nhiều tiện nghi,Thời gian càng ít lại...
Đức Phật dạy Tỳ-khưu nên nhớ
Nếu có người đàm tiếu luận bàn
Người sinh nơi chốn trần gian
Gieo nhân hái quả rõ ràng xưa nay
Nếu nói vậy không đời phạm hạnh
Không duyên lành chơn chánh nêu lên
Rằng đau khổ lỡ tạo nên
Khéo tu thì sẽ vững bền an vui
Như nắm muối bỏ vào chén nước
Do tác nhân muối được hòa tan
Muối này bị mặn rõ ràng
Không thể dùng được thế gian sự thường
Lại có kẻ tay cầm nắm muối
Đến sông Hằng bỏ muối xuống sông
Muối tan thử hỏi nước sông
Có vì nắm muối mặn dòng nước kia
Nước không mặn là do sông rộng
Lượng nước sông với nắm muối kia
Quá nhiều, quá ít phân chia
Nước ví như phước, tội kia muối này
Siêng tu tập phước lai láng biển
Nếu lỡ lầm chút nghiệp cỏn con
Phước tăng thì nghiệp sẽ mòn
Không làm ảnh hưởng, không còn đời sau
Biết rõ vậy ta mau tu tập
Tích chứa nhiều phước đức như sông
Phước lưu như nước thuận dòng
Sai lầm nho nhỏ sẽ không tác hành
Phật lại dạy “Nên rành nên rõ
Ví người dê nọ bắt ngang
Mà người là bậc giàu sang
Hạng quan phụ mẫu trưởng làng trưởng thôn
Người mất dê ôn tồn nhỏ nhẹ:
Ngài vui lòng cho lại dê kia
Hay ngài trả giá tiền dê
Chỉ vừa cân xứng không hề khó khăn
Cũng có kẻ bắt phăng dê nọ
Nhưng người này hèn hạ bần cùng
Chủ dê sẽ bắt hành hung
Đưa quan xử phạt lao lung ngục tù”
Ấy cũng bởi kém tu ít phước
Phận nghèo hèn không được nể nang
Sao bì với bậc giàu sang
Có uy tín lớn, có vàng bạc muôn
Hiểu như thế ta luôn tu tập
Phước đức kia tích chứa nhiều hơn
Lỡ lầm ác nghiệp cỏn con
Phước tăng thì sẽ tiêu mòn nghiệp kia
Chịu quả nhẹ trong đời hiện tại
Không dây dưa đến kiếp lai sinh
Phật dạy rõ, Tăng hiểu rành
Phát tâm hoan hỷ, phụng hành Phật ngôn.
Đức Phật dạy Tỳ-khưu nên nhớ
Nếu có người đàm tiếu luận bàn
Người sinh nơi chốn trần gian
Gieo nhân hái quả rõ ràng xưa nay
Nếu nói vậy không đời phạm hạnh
Không duyên lành chơn chánh nêu lên
Rằng đau khổ lỡ tạo nên
Khéo tu thì sẽ vững bền an vui
Như nắm muối bỏ vào chén nước
Do tác nhân muối được hòa tan
Muối này bị mặn rõ ràng
Không thể dùng được thế gian sự thường
Lại có kẻ tay cầm nắm muối
Đến sông Hằng bỏ muối xuống sông
Muối tan thử hỏi nước sông
Có vì nắm muối mặn dòng nước kia
Nước không mặn là do sông rộng
Lượng nước sông với nắm muối kia
Quá nhiều, quá ít phân chia
Nước ví như phước, tội kia muối này
Siêng tu tập phước lai láng biển
Nếu lỡ lầm chút nghiệp cỏn con
Phước tăng thì nghiệp sẽ mòn
Không làm ảnh hưởng, không còn đời sau
Biết rõ vậy ta mau tu tập
Tích chứa nhiều phước đức như sông
Phước lưu như nước thuận dòng
Sai lầm nho nhỏ sẽ không tác hành
Phật lại dạy “Nên rành nên rõ
Ví người dê nọ bắt ngang
Mà người là bậc giàu sang
Hạng quan phụ mẫu trưởng làng trưởng thôn
Người mất dê ôn tồn nhỏ nhẹ:
Ngài vui lòng cho lại dê kia
Hay ngài trả giá tiền dê
Chỉ vừa cân xứng không hề khó khăn
Cũng có kẻ bắt phăng dê nọ
Nhưng người này hèn hạ bần cùng
Chủ dê sẽ bắt hành hung
Đưa quan xử phạt lao lung ngục tù”
Ấy cũng bởi kém tu ít phước
Phận nghèo hèn không được nể nang
Sao bì với bậc giàu sang
Có uy tín lớn, có vàng bạc muôn
Hiểu như thế ta luôn tu tập
Phước đức kia tích chứa nhiều hơn
Lỡ lầm ác nghiệp cỏn con
Phước tăng thì sẽ tiêu mòn nghiệp kia
Chịu quả nhẹ trong đời hiện tại
Không dây dưa đến kiếp lai sinh
Phật dạy rõ, Tăng hiểu rành
Phát tâm hoan hỷ, phụng hành Phật ngôn.